Axiacracy là gì, và không phải là gì
Axiacracy không phải chủ nghĩa tư bản như thường lệ, cũng không phải kế hoạch hóa tập trung. Nó giữ lại thị trường cho những gì thị trường làm tốt, tức điều tiết phân bổ và mang tín hiệu lợi nhuận, và giữ sở hữu tư nhân đối với cái do lao động tạo ra. Nó chỉ tập thể hóa địa tô không do lao động, và nó từ chối chỉ đạo tư bản hay lao động, trên chính căn cứ vấn đề tri thức mà cả Smith lẫn Hayek đều nhấn mạnh. Đó là một lập trường thứ ba: sở hữu cái do lao động, chia sẻ cái không do lao động, điều khiển khung, giải phóng phần nội tại.
Nó không phải là gì: không phải nhà hoạch định áp đặt kết quả; không phải bà vú kê đơn một lối sống; không phải chế độ kỹ trị tự nhận có thể tính toán ra cái Thiện; không phải nhà nước giám sát (bộ cảm biến của nó mang tính tổng gộp và thống kê, không bao giờ là một sổ đăng bạ đời sống riêng tư). Nó hiệu chỉnh các điều kiện, tức sàn, trần, và giá của tổn hại, rồi để ngỏ không gian lời giải, với một vùng không được điều khiển được gìn giữ có chủ ý dành cho khám phá và bất đồng.
Điều đó có nghĩa gì
Cách rõ ràng nhất để nắm bắt Axiacracy là qua điều nó giữ lại và điều nó cắt bỏ, đặt cạnh nhau. Chủ nghĩa tư bản giữ lại thị trường và tư hữu nhưng để ngoại ứng và sự tập trung không được định giá. Chủ nghĩa xã hội tập thể hóa tư liệu sản xuất và điều hướng nền kinh tế. Axiacracy giữ lại thị trường và giữ lại tư hữu đối với phần do lao động mà có, chỉ tập thể hóa địa tô không do lao động, và hoàn toàn từ chối điều hướng tư bản hay lao động. Cụ thể: lương của một kỹ sư và phần cổ phần do lao động mà có của một nhà sáng lập vẫn nguyên vẹn; địa tô đất đai của một chủ đất, một độc quyền phổ tần, hay địa tô khan hiếm trên năng lực tính toán thô được thu giữ cho cộng đồng chung. Cùng một thị trường, đường ống khác nhau.
Vì sao Axiacracy cần đến nó
Một trật tự thực sự mới, theo mặc định, sẽ bị đọc qua những phạm trù cũ, nên nó phải tuyên bố những ranh giới của chính mình, nếu không sẽ bị xếp nhầm thành "chủ nghĩa xã hội mềm" hay "chủ nghĩa kỹ trị" rồi bị gạt bỏ. § này tồn tại để phòng ngừa đúng hai cách đọc sai ấy và để đóng đinh tư thế cầm quyền, uốn nắn nhưng không điều hướng, trước khi phần kinh tế học bắt đầu. Đó là học thuyết tự vạch những đường viền của chính mình.
So với các cách tiếp cận khác
Đối lập với chủ nghĩa tư bản nó định giá điều thị trường phớt lờ; đối lập với chủ nghĩa xã hội nó từ chối sở hữu hay lèo lái tư liệu; đối lập với chủ nghĩa kỹ trị nó phủ nhận rằng bất kỳ ai có thể tính toán ra cái Thiện. Việc từ chối điều hướng tư bản dựa trên vấn đề tri thức của Smith và Hayek (Smith, Hayek); ranh giới chính xác giữa cái do lao động mà có và cái không do lao động, nơi lối tất-cả-hoặc-không-gì của Marx làm nhòe đi, được vạch ra để đối lại Marx (Marx); câu trả lời cho "nhưng giá trị không thể được biết một cách tập thể" là của Mises, đã được đáp lại (Mises). Bản thân tư thế ấy được triển khai trong §6.